NỬA HẠT CÁT
Có lần được Phật tử mời giảng nhưng cảm giác mệt mỏi lại về nên tôi từ chối. Dạo bước trên bờ sông trong công viên, tôi thầm nghĩ, ḿnh là hạt cát nào ở đây, mà “quyết ḷng mở Đạo dạy đời”. Quay về ngồi kiết già mà dạy chính ḿnh cho xong đi! Nhiều khi trên bục giảng, tôi bỗng cảm giác người nghe Pháp, ngồi nghe Pháp như là đang đi tiêu khiển vậy. Trên bục giảng mà như trên sân khấu tṛ đời. Thôi th́ ráng giảng cho xong để c̣n có vé máy bay mà go home. Sực nhớ Bùi Giáng với hai câu: “ta cứ ngỡ trần gian là cơi thật… nào ngờ đâu, c̣n đày đọa tới giờ này…”. Càng lúc càng hiểu và thương Phật, lúc mới đắc đạo đă muốn Níp Bàn! Chúng sanh như cục gân gà của Tào Tháo, nuốt khó trôi nhưng nhả th́ tiếc thương, dù ǵ đó cũng là bổn phận từ bi. Nắm bông hồng làm sao để không dính gai th́ Phật nói, “thật là mệt mỏi, thật là bực phiền cho ta” (Majjhimanikaya). Có nhiều chúng sinh vô duyên lắm! Dạo bước trên bờ sông trong công viên, tôi thầm nghĩ, việc cứu độ chúng sinh khó khăn như một câu hỏi “xưa như trái đất”: nếu có một cô gái té sông, sư thầy có thể nhảy xuống cứu vớt cô ta không? Thời bây giờ, lâu lâu nhận check tuỳ tâm tuỳ hứng nhưng tháng tháng phải trả bills đều đều nên cái ǵ cũng phải tính toán cẩn cẩn, để duy tŕ mạng sống thôi, đâu có ham hố ǵ. Để tính xem, một cú nhảy sông cứu độ chúng sinh trị giá bao nhiêu, hén: Ḿnh đâu có là “một hạt cát mấy cara”, ḿnh chỉ là nửa hạt cát vi trần, nhảy sông xúc chạm nữ thân th́ phải đi sám hối tội Tăng Tàn: cấm pḥng (parivasa), rồi hành phạt khiêm cung (manatta), rồi th́ thỉnh Tăng tụng nhập chúng (abbhanakamma), thanh tịnh hoá. Luật dạy phải thỉnh 20 vị. Thời bây giờ, chư Tăng tu tập nghiêm túc, rất trong sạch, nhưng có những vị, cũng rất trong sạch, nên phải thỉnh trừ hao. - Vé máy bay onsale, tính trung b́nh: $500 x 24 vị = $12,000. Ba cái chuyện này, kêu gọi Phật tử hùn phước th́ chẳng khác nào “lạy ông tôi ở bụi này”, đành phải tự lo thôi! - Chi phí ăn ở và các thứ, ngày đến- ngày ở (Tăng sự)- ngày về (ai ở thêm, tự lo!), tính giá hotels rẻ rẻ th́ cũng là: $500 x 24 vị = $12,000. Xứ này lạnh quá, quư ngài đâu thiền tịnh ngoài gốc cây và đi bát được. - Thời bây giờ, phép lịch sự, thỉnh Tăng các nước th́ phải lo cúng dường tứ sự. Quư ngài thông cảm, đâu đ̣i hỏi ǵ, người tu hành với nhau th́ đường, kẹo, bột, sữa… mà chi, dâng bao thơ cho gọn. Cúng nhiều, chịu không thấu, cúng ít th́… tuy không ai nói ra nhưng ḿnh cũng áy náy: thí chủ áy náy, cao tăng im lặng, tiểu tăng lầm bầm, “cái ông Việt Nam này, nghèo mà cũng bày đặt phạm giới!”. Thôi th́: $500 x 24 vị = $12,000 + Tổng cộng, sơ sơ cũng $36,000 (Canadian dollars) rồi,... nhảy sông rồi sặc sụa kêu trời! vớt người lên c̣n ḿnh th́ ch́m trong biển nợ. C̣n ai dám nhảy sông cứu vớt chúng sinh không? Vớt được con nhà giàu mà biết đền ơn đáp nghĩa th́ được chút hy vọng, lấy cái này bù cái kia, may phước huề vốn. Kinh dạy, chúng sinh tri ơn và báo ơn, hiếm hoi lắm lắm. Con nhà giàu, trên xe dưới thuyền, làm ǵ lọt sông té giếng? Con nhà nghèo, ṃ cua bắt ốc, “có nghề” cả rồi, đâu cần ḿnh lo. Người trần gian thường hay rănh rỗi, nghĩ ra mấy câu hỏi ǵ đâu! Chưa giác ngộ mà “tà lanh”, th́ chỉ có thể đưa người từ bờ mê này sang bờ mê bên kia thôi. Vậy là tiếp tục… dạo bước trên bờ sông trong công viên, tôi thầm nghĩ: Phục vụ chúng sinh, là thiên chức của người tu hành từ bi, không cần báo đáp. V́ cần cũng không có, chuyện cám ơn là chuyện tuỳ hỷ. Trong kinh Thánh có nói, Chúa cứu mười người, chỉ có một người biết nói cám ơn. Kinh Phật có đề cập đến hai vị thương buôn (Ballika và Tapussa), được nghe trinh nguyên Phật ngữ, trước cả năm thầy Kondanna được nghe kinh Chuyển Pháp Luân, cũng chỉ nói “mong được như vậy!” rồi từ giă Phật mà đi. Ḿnh đâu là hạt cát ǵ, mong mỏi chi. Thường th́ sư thầy, chỉ mong học tṛ vâng lời, học và hành như ư là ok rồi, mong mỏi chi. Nhưng ḿnh đâu là hạt cát ǵ, đâu có thần thông hơn ngài Moggallana, trí tuệ hơn ngài Sariputta, mà mong học tṛ tất cả đều nghe lời, Phật c̣n phải nhịn Channa mà. Như người nài ngựa, đành phải giết ngựa đi v́ không c̣n cách nào khống chế. Đức Phật đành phải im lặng, không dạy dỗ ǵ nữa, với những đệ tử khó dạy không duyên. Nhưng v́ ḷng từ bi, Ngài vẫn di huấn cho chư Tăng hành tăng sự Phạm Đàn (Brahmadanda = cách ly, nói nôm na là “không ai chơi chung”), để Channa hối lỗi, quay về phục chúng Tăng. Ngài Channa, ỷ “cái công bà mụ”, đưa bồ tát đi vượt biên khỏi hoàng thành… mới có Phật Pháp sau này, dễ ǵ mấy vị cao tăng răn dạy được ngài. Bây giờ th́ nhiều người “ỷ công bà mụ” lắm, có khi là đại thí chủ, những người giúp trả mortgage hay sáng lập chùa, có khi là thành viên “Ban Trị Sư” (dữ dằn quá th́ Trị Sự => Trị Sư!),… lạ một điều là dạo này, h́nh như ăn hiếp sư thầy để ra oai và c̣n khoe khoang với người khác lại là cái ǵ đó cho người ta hănh diện nên nhiều người “tuy nghèo mà ngu” vẫn khoái lấn sân của Ban Trị Sư và chư vị đại thí chủ. Thiệt là cái t́nh! Chúng sinh không ngán nghiệp quả th́ ẩn sĩ nhập thế phải chịu đựng vậy. Vừa cho cái tội, từ bỏ núi rừng… Có lần, ghé thăm một thầy bạn, vị trụ tŕ này có lẽ bị “ăn hiếp” nhiều lắm nên nói đùa: “Sư biết không, ở đây Phật tử họ thương tôi như con cháu trong nhà vậy!”… Tôi, dù xưa nay có cái tài làm mặt tỉnh hay lắm, vẫn thật sự không nín được cười, không phải v́ câu nói đùa, mà v́ giọng Quảng Nam của thầy: cái chữ “con cháu” => con chó! Ḿnh đâu có là hạt cát ǵ. Danh ca Trường Vũ c̣n phải hạ giọng trước mấy chục ngàn khán giả kia ḱa: “con quỳ… con lạy… mẹ… cha…”
- Thuỵ Miên Cốc, mùa Vu Lan / 08/08/08/ SCK
|
|
Kiều Loan Đọc - Nguyên Tịnh Biên Tập
|
Copyright
© 2007 nguyenphucbaophan.com, all rights reserved |