Đoản văn by Toại Khanh

DownLoad:

AI KHỈ HƠN AI
       Đêm rằm, bầy khỉ dắt nhau ra suối. Vầng trăng đêm nay thiệt to  và ngó như gần hơn mọi ngày, trông hệt cái lồng đèn treo trên  ngọn cây. Đám khỉ con thích quá, chỉ trỏ rồi chí choé ỏm tỏi. Một con xem chừng khôn nhất bọn, đã nhanh chân tót lên ngọn cây cao nhất để hái vầng trăng xuống. Có điều là khi nó lên được tới ngọn cây, khoảng cách giữa nó và vầng trăng vẫn là vời vợi, không khác khi nãy là mấy. Trăng không có ở đó như nó và đám bạn vẫn nghĩ.
        Con khỉ già đầu đàn nãy giờ ngồi yên quan sát đám nhóc, bỗng nó nhìn xuống suối. Thì ra, đám khỉ con trẻ người non dạ kia không hề biết rằng chẳng cần phải leo trèo mệt nhọc đến vậy để có được mặt trăng, cứ phóng vài bước xuống dòng suối là đã có thể vớt được vầng trăng kia rồi.
         Rồi thì nhanh như khỉ, con khỉ đầu đàn phóng nhanh xuống mép nước. Nó bắt chước Lý Bạch xưa, đưa tay cầm lấy vầng trăng, nhưng thật lạ, tay nó vừa chạm mặt nước thì vầng trăng kia cũng kịp biến mất. Nó khọt khẹt một tràng tức giận, có lẽ là kiểu chửi thề của loài khỉ.

Tất cả những lăng xăng ngớ ngẩn của bầy khỉ nãy giờ, thật tình cờ, lại được một nhóm khách lạ theo dõi từ đầu đến cuối. Bầy khỉ tuyệt không hiểu được những âm thanh lách tách, xòe xoẹt cùng từng vầng sáng chói rực cứ chớp lóe từng hồi chung quanh chúng là gì. Đó là tiếng động từ  những người khách lạ gồm toàn những bậc cao nhân trong thiên hạ khi hầu hết trong số đó đều có chữ SĨ đính kèm danh tánh: Hoạ sĩ, bác sĩ, văn sĩ, thi sĩ, thiền sư (tức tu sĩ), dược sĩ, đông y sĩ và một tay quay phim nghiệp dư (amateur) chẳng thuộc nhóm sĩ nào, nhưng hi vọng là kẻ sĩ. Họ là một nhóm hành giả được nhà sư hướng dẫn lên rừng tu tập thiền định kiểu cắm trại. Vì đều là những người tuổi trẻ trong thời đại hi-tech nên tuy mộ Phật đến mấy, ai trong nhóm cũng kín đáo lận lưng vài món đồ chơi thời thượng như máy chụp ảnh, máy quay phim, điện thoại cầm tay cầm chân gì đó và cả Laptop (dù ở đây làm gì có điện mà xài món này). Cầm theo cho vững bụng vậy thôi. Riêng gã hoạ sĩ thì có lẽ đình đám nhất bọn, hắn đã xin riêng với thiền sư cho phép mang theo một ba-lô hoạ cụ để có thể kịp thời vẽ lại những sở chứng mà hắn tin chắc là sẽ có được trong chuyến về nguồn tâm linh này. Thế là ngoài chục tấm ảnh chụp bằng máy Digital trong đêm đó, ngày hôm sau gã họa sĩ còn bỏ ra nhiều giờ để vẽ lại cái hình ảnh được cả nhóm đồng ý là một tâm ấn cực kỳ quan trọng. Dĩ nhiên cứ lo cầm cọ thì gã họa sĩ tạm quên toạ thiền, mục đích ban đầu của chuyến lên rừng.

Đêm hôm nay khu rừng như đẹp hơn, ông bác sĩ vốn siêng xem kinh sách nhất đã hoan hỷ so sánh khu rừng bây giờ với khu rừng Gosinga gì đó thời Phật tại thế. Vì theo ông, đêm nay ở đây cũng toàn những bậc hành giả thiện tri thức (hổng trí thức sao được, bằng cấp của cả nhóm gom lại cũng cầm không hết). Sự họp mặt các bậc thức giả kiểu đó đã đủ khiến khu rừng thêm rực rỡ. Nhân lúc cả nhóm đang cao hứng, bà dược sĩ  bèn đề nghị thiền sư cho nhận xét về  mấy bức ảnh chụp đám khỉ đêm trước xem ai đã nắm bắt thực tại chính xác và ngoạn mục nhất. Thiền sư yêu cầu từng người chọn ra những bức ảnh mình ưng ý nhất để trình lên. Thế là hơn chục chiếc máy loại đắt tiền nhất lần lượt được đem ra với những bức ảnh đẹp nhất trong đó. Một máy Hasselblad 3D (giá ngang một chiếc BMW đời 2008), hai máy Leica M8, một máy Leica R9, ba máy Canon D1 Mark III,…Tội nghiệp nhất là hai ông đông y sĩ và thi sĩ giờ này còn xài cái Konica Hexar RF và Leica M7 đều chụp phim (giữa rừng làm sao rửa hình để trình pháp). Thiền sư liếc mắt nhìn qua các bức ảnh trên từng chiếc máy rồi trịnh trọng sửa lại dáng ngồi và ê-hèm một tiếng nhỏ:

-Mình lên rừng là để tu thiền, nhưng hình ảnh bầy khỉ kia đúng là một công án quan trọng, không thể không chụp ảnh giữ lại. Trăng trên đọt cây hay dưới mặt nước đều là của giả, như vạn hữu trên mặt giấy hay trong thực tế ta thấy bằng phiền não cũng đều không thật. Nhìn mà không thấy, là vô minh. Thấy nhưng thấy sai, là tà kiến. Thấy mà ham thích là tham ái. Thấy mà bất mãn là sân tâm. Hành giả lợi căn giống như người có máy ảnh loại tốt, nhưng không biết xài máy thì cũng không chụp được như ý. Như ông bác sĩ đây xài máy Hasselblad 3D mà chỉ chụp được cái mông của con khỉ, mai mốt về nhà dám khoe với ai đâu chứ. Nhớ lời thầy, chụp ảnh thì phải nhớ  3 chuyện Tốc Độ, Cự Ly và Ánh Sáng. Đêm đó ánh sáng ra sao, còn đám khỉ kia thì cứ nhanh như khỉ, khoảng cách của phái đoàn mình thì khá xa, ông thì sơ ý quá, thế là ra mấy bức ảnh kiểu này. So lại thì pháp môn Tuệ Quán cũng cần được quan tâm tương tự vậy. Chúng ta hai hôm nay ở đây vừa tu thiền vừa ngắm trăng, nhưng trăng lúc này là trăng Tam Tướng, trăng Tứ Tướng. Nhìn trăng mà phải cẩn thận, không nhìn theo cách nghĩ của đám khỉ nhỏ hay của con khỉ già. Ngắm trăng mà không hiểu gì thì chỉ là trò khỉ. Thầy khen ông văn  sĩ, xài máy Leica R9 thiệt tốt mà kỹ thuật chụp cũng khá. Thầy gọi đó là Như Thật Tri Kiến, chữ Phạn gọi là Yathàbhùtanàna. Tiếc là hôm trước khi đi thầy đâu nghĩ là sẽ gặp bầy khỉ kia nên không mang theo máy ảnh, chỉ có cái Phone tay Nokia 5320 cho người ta trình pháp từ xa…Sau chuyến tu thiền dã ngoại này không biết đến bao giờ thầy trò ta lại có dịp tốt như hôm nay nữa, thầy phải đi Phật sự liên tục. Nhưng có tin vui này thầy muốn cho các vị biết để hoan hỷ, nhất là mấy người sống ở San Francisco: Thành phố này đang xúc tiến một dự án có tên là Lunar-Resonant  Streetlight nhằm cải tiến toàn bộ hệ thống đèn đường trong thành phố cho có ánh sáng giống hệt như ánh trăng, để tiết kiệm năng lượng. Điều đặc  biệt là ánh sáng đèn đường lúc đó có thể điều chỉnh lu tỏ theo tuần trăng cho giống thiên nhiên. Bà con hành giả lúc đó tha hồ ngắm trăng để hành thiền. Nhưng nhớ đó, đừng quên chuyện bầy khỉ ở đây.

 Megahut, Feb/3/09

 

 

Toại Khanh

Giọng Đọc Diệu Nghiêm

Welcome to Nguyen Phuc Bao Phan Home Page !

 

 

Copyright © 2007 nguyenphucbaophan.com, all rights reserved