|
|
Một Ngày
Điệu nhạc giựt gân làm hắn bừng tĩnh, tai trái vội bấm những nốt bass quen thuộc, và đưa mắt nh́n đám khan giả đang nhảy cuồng loạn say sưa, chen lẫn với nhiều cười say men hoang dại. Đâu đó vang lên tiếng chửi thề nữa Việt nữa Mỹ, Hắn nhếch mép thầm nghĩ:” cuộc sống ở thành phố Las Vegas thật có một không hai trên thế giới, ban ngày th́ chết lịm chán chường vắng tanh như chùa Bà Đanh, về đêm th́ thiên hạ tràn ngập khắp đường phố. Ṣng Bạc, đĩ điếm, quán ăn, tất cả chợt bùng nở như hoa về đêm, phủ lên vẻ náo nhiệt phồn hoa đô hội giả tạo.” …Dọn dẹp dụng cụ âm nhạc xong, hắn bước tới vỗ tay thằng bạn thân: - Tao về trước…gặp sau Dũng Dũng gọi giật: - Không đi ăn khuya sao? Hắn mĩm cười: - Để khi khác đi, hôm nay tao không khoẻ. Cuộc sống tha hương ở xứ người thật quay cuồng và chóng mặt, sáng hắn xách “Cày” đi kiếm cơm từ sáng sớm đến chiều…Về nhà lại lo cả trăm thứ việc. H́nh như con người ở Mỹ đă trở thành một cái máy Robot, một máy cày th́ đúng hơn… Cày để trả tiền mua góp nhà, tiền insurance, tiền trả góp insurance, tiền điện nước, credit card, điện thoại…ôi thôi cả trăm thứ tiền đè nặng lên cuộc sống của công dân Hoa Kỳ. …Ở nhà những đêm cuối tuần, hắn t́m lại những kỹ niệm học tṛ xa xưa từ những bài thơ, bài nhạc, đàn hát vu vơ một ḿnh, coi những cuốn Video hài để mong t́m một chút ǵ để nhớ trong dĩ văng, và sự an lạc nhỏ bé cho tâm hồn..cho trôi qua những ngày tháng viễn khách tha phương trên xứ người.
…Tiếng đồng hồ báo thức vang lên, Hắn lặng lẽ xuống nhà dùng một bữa điểm tâm ḿ gói, làm vệ sinh cá nhân và vội vả rửa mặt mang sách vở cặp táp chuẩn bị đi “Cày” cho một ngày mới. 09/24/2000 ALAIN BẢO
|
Copyright
© 2007 nguyenphucbaophan.com, all rights reserved |