|
|
1) Sáng tác cầu phước ! DươngTiêu là một nhạc sĩ nữa mùa thuộc loại nghèo ba đời khó ba họ, gia tài hắn vỏn vẹn chỉ có một cây đàn guitar mục nát với túp lều tranh che nắng che mưa, nếu so với Chí Phèo th́ cái nghèo của hắn c̣n thảm khốc hơn nhiều. Buồn t́nh v́ kiếp nghèo cứ theo đuổi như bóng với h́nh, DươngTiêu mới lần ṃ lên ngôi chuà trong làng, thỉnh ư thầy trụ tŕ phương cách làm sao thoát khỏi cảnh túp lều tranh với cây đàn mục nát. Thầy trụ tŕ khuyên hắn nên sáng tác nhạc cúng dường với tâm đạo chí thành cho chuà trong dịp lễ hội 30 ngày sắp tới. DươngTiêu hí hửng về nhà lục lội bao nhiêu thơ văn của các bậc tu hành nổi tiếng thời bấy giờ , thức ngày thức đêm sáng tác được 30 bản nhạc Phật Giáo vừa đúng lúc lễ hội trên chuà làng được tổ chức trọng thể. - Thật may mắn, 30 bài hát của hắn được các ca sĩ nổi tiếng chung quanh làng lân cận tŕnh diễn và tên tuổi của hắn được nhắc nhở liên tục với những tràng vỗ tay hậu hĩ của các phật tử ngay cả chú tiểu quét lá đa trong chùa. Hắn run đùi tự đắc, tự nhũ điệu này cái bóng Chí Phèo ám ảnh ḍng họ ba đ̣i của hắn sẽ tiêu tan như mây như khói. Điệu này th́ cứ việc ngồi chờ sung rụng, th́ hắn sẽ thoát khỏi cảnh sáng chuối lép, chiều chanh muối, không bao lâu ! - Chờ hoài chờ măi cả 30 ngày, cảnh nghèo của hắn ngày càng mạt rệp hơn, buồn t́nh hắn lại lên chùa t́m Thầy trụ tŕ để hỏi nguyên do. - Không may cho hắn, Thầy đi vắng, chỉ có chú tiểu đang quét lá trước sân chùa, tin rằng chú tiểu là người vỗ tay dữ dội nhất trong đêm lễ hội chắc không thể nào quên hắn được , hắn hỏi: - Chào chú, chú c̣n nhớ tôi không, tôi là nhạc sĩ DươngTiêu trong đêm lễ hội tŕnh diễn văn nghệ 1 tháng trước ? - Chú tiểu ngây thơ trợn tṛn mắt tỏ vẻ ngạc nhiên: - “Bạch thí chủ, tôi nhớ rồi, có phải chú là DươngTiêu, một nhân vật nổi tiếng trong tiểu thuyết kiếm hiệp Cô gái Đồ Long của Kim Dung………….???????????” Las Vegas, ngày 21 tháng 10 năm 2006. Nguyên Tịnh - Bảo Phán 2)Chán Phèo, ai đúng ai sai ! Trong một lễ hội của một ngôi chùa nhỏ, nơi làng quê mộc mạc đơn sơ tận miền xa xôi hẻo lánh nước Việt thân thương, hai phật tử Nam Tông và Bắc Tông thuần thành tranh luận nhau kịch liệt về sự đúng sai và khác biệt về lịch sử và phật pháp giữa Nam Phái và Bắc Phái nhà Phật. -Người Phật Tử Nam Tông có lẽ là một nhà thông hiểu kinh điển Pali có thể liệt vào loại học giả nghiên cứu cao thâm , Mỗi câu phát biểu của vị này về Phật Pháp lẫn lịch sử đều dẫn giăi bắng tiếng Pali, Tiếng Sanprit, tiếng Ấn độ và đủ loại thứ tiếng ngôn ngữ khác biệt trăi dài từ miền Đông nước Ấn Độ xa lắc xa lơ bên dưới bờ Đại Tây Dương nước Việt cho tới các nước, các vùng lân cận thuộc dăi Hy Mă Lạp Sơn. -Tương tự như thế, Người Phật tử Bắc Tông cũng tràn giang đại hải những danh từ Hán Việt, các vị tổ thiền sư Trung Hoa tự cổ chí kim, chen lẫn một cách thuần thục lịch sử nước Trung Hoa đồ sộ vốn cố hữu hơn 1000 năm bành trướng và bắt con dân nước Việt làm nô lệ và phục dịch cho Trung tâm vụ trũ “Đại Cồ Chệt”. -Gần đó có một gă thanh niên biệt danh là Chán Phèo, cháu đích tôn nhiều đời của Chí Phèo, chuyên môn đi ăn chực và ăn chùa nơi cửa nhà Phật, không nghề nghiệp ,vô gia cư, chuyên lang thang kiếm bữa ăn từ chuà này sang chùa khác. Thấy câu chuyện tranh luận kịch liệt giữa hai phật tử học giả thông thái Nam Bắc, và đặc biệt là toàn dùng từ ngữ dao to búa lớn nước ngoài, và bản chất vốn dốt đặt cán mai, nghe hai người phật tử đưa ra nhiều danh từ ngoại chủng khi tranh cải về lịch sử cũng như giáo lư Phật Giáo, Chán Phèo cho rằng đây là dịp may cho hắn để học tập điều hay chuyện lạ của hai vị Thiện Tri Thức Nam Bắc. Chán Phèo vừa nhóm nhép nhai miếng tàu hủ, mà bà cụ nấu bếp tốt bụng đă đặc biệt cho thêm hắn, v́ nể t́nh 3 ngày nay bụng hắn chưa có món ǵ, vừa ăn vừa lắng nghe những danh từ cao siêu từ hai vị Phật Tử, như Vịt nghe sấm, Chán Phèo mới rụt rè tiến sát gần hai vị Phật Tử Nam Bắc Thiện Tri Thức, run run hỏi: -Bạch hai vị, con vốn dốt nát quê mùa, xin mạn phép hai ngài giải đáp cho con một thắc mắc : là từ lâu con thắc mắc ai là tổ sư Thiền Tông Trúc Lâm của Việt Nam ? - Vị thông thái Phật Tử Nam Tông nhanh nhẩu trả lời: -Thánh Gandi thuộc đất nước Ấn Độ - Vị học giả phật tử Bắc Tông cũng không kém dương dương tự đắc: - Tổ Huệ Năng thuôc Trung Hoa Chán Phèo gật gù thán phục trước sự học hỏi uyên bác của hai vị thiện tri thức Nam và Bắc Tông, chén vội tô bún Tàu Hủ , kéo cái quần rách nát và chiếc áo tả tơi tay ôm quyễn kinh Pháp Cú gia bảo từ tổ tiên ḍng họ gă, vội vàng chuồn ra cửa sau chùa thật mau, vừa đi vừa gật gù tự nhũ: - Th́ ra Việt Nam ḿnh có hai vị tổ Thiền Trúc Lâm, một là Thánh Gandi thuộc Ấn Độ, một là tổ Huệ Năng thuộc Trung Quốc…. Nguyên Tịnh Bảo Phán Tempe, AZ, ngày 28-10-2006 3)Bằng Phẳng Quá !
DươngTiêu vốn là một Phật Tữ nổi tiếng bá láp ba xàm và tà đạo trong thế giới Paltalk. Một buổi chiều sau khi đi chơi với đào về, sau một trận gây gỗ như mưa với cô nàng, DươngTiêu chán đời login lên Paltalk ngồi nghe thiên hạ tán dốc và bàn chuyện Phật Giáo cao siêu. T́nh cờ hắn lạc vào một room Phật Pháp nghe một nam cư sĩ than phiền : “ Gia đ́nh tôi hạnh phúc, vợ hiền con ngoan, hàng xóm kính mến, nghề nghiệp vững vàng, tôi niệm phật ăn chay ngồi thiền cả mấy năm nay mà chẳng thấy tiến bộ trên con đường “Tu” phật ǵ cả?” Đang cáu quẫn v́ mới gây lộn với cô đào hồi chiều, DươngTiêu buồn đời giơ tay và cầm microphone khuyên răn giảng đạo cùng vị nam cư sĩ, đang chia xẽ với các bậc thiện tri thức cao cấp trong cái room Phật Pháp đó: “ Thưa anh, có cái quái ǵ đâu mà khó, ngày mai anh cứ nhằm bà xă, vợ con, hàng xóm mà chửi cho một trận th́ anh sẽ biết rằng anh có tiến bộ hay không ?” Sau lời phát biểu hầm bà lầm của DươngTiêu, Hắn lập tức bị các bậc thiện tri thức text chat hắn là cái đồ ba xàm ba láp nói bậy nói bạ, tiếp theo là một cú đá như trời giáng của các vị ops trong room Phật Pháp đó. DươngTiêu ngáp một hơi dài tắt computer đi ngủ. …..Chiều tối mai, DươngTiêu lại ḷ ṃ login lên Paltalk, t́nh cờ hắn lại nhận được PM (Private Message) của vị nam cư sĩ hôm trước: “Cám ơn anh đă cho tôi một lời khuyên hữu ích đêm trước !” DươngTiêu ngạc nhiên sững sờ chết ngồi trên ghế hỏi lại bằng PM:” “ Anh nói thế là sao ạ….tôi không hiểu….” Vị nam cư sĩ vội vàng PM trả lời: “ Nhờ trận gây lộn với bà xă tôi sáng hôm qua, mà tôi mới biết rằng con đường tu lẫn con đường đạo của tôi “Bằng Phẳng Quá”, nên tôi không hề biết sự tu tập của tôi Tiến hay Lùi.” November 1st 2006 Nguyên Tịnh Bảo Phán
4)Ở Lâu Nhất ! Chán Phèo như thường lệ vẫn aó rách tóc tai bù xù, tha phương lang thang từ chùa này sang chùa khác để cầu thực nơi cửa Phật từ bi. Một hôm hắn nghe nói Chuà Đại Nam Quốc Tự ở B́nh Dương là một trong những chùa danh tiếng và giàu có nhất trong nước Việt, hắn nghĩ thầm chắc hẵn chùa to Phật lớn như thế th́ chắc bẩm 100% sẽ kiếm được một bữa ăn no nê. Thế là hắn quyết định khăn gói lết bộ gần 100 cây số, kè kè mang theo quyễn kinh Pháp Cú gia bảo đến chuà Đại Nam. Đến nơi, quả như lời đồn, chùa Đại Nam quả là vĩ đại và đông khách thập phương vô cùng, từ các quan bé quan lớn tới các ông Tây mắt xanh mũi lơ cho tới những kẽ ăn mày khố rách áo ôm như gă. V́ chùa quá đông, sau một hồi chen lấn xô đẩy uớt đẫm mồ hôi, hăn mới len lơi theo cùng một đ̣an khách tham quan thập phương dưới sự hướng dẫn cuả một anh cận sự nam nói giọng Bắc the thé vừa đi vừa thuyết minh và giảng giải cho đoàn. Vào tới chánh điện, hắn cùng phái đoàn tham quan vào đảnh lễ Đức Phật, Địa Tạng Vương Bồ Tát và bức tượng râu dài của một vị khá quen quen mà lục loại kư ức măi gă vẫn không nhớ ra. Anh cận sự viên hướng dẫn phái đoàn vẫn oang oang giải thích về ba bức tượng trên, Chán Phèo tuy dốt đặt cán cuốc nhưng cũng có một chút hiểu biết về lịch sữ Đức Phật Như Lai và ngài Địa Tạng Vương. Tới bức tượng thứ ba của vị râu dài tóc bạc phơ kia, anh hướng dẫn viên ra dấu khách thập phương viếng chùa im lặng, rồi đằng hắng trịnh trọng: “Vị này là Bác Hồ vốn có công ngang hàng không kém ǵ Đức Thánh Trần Hưng Đạo. các bác nên đảnh lễ hết sức cung kính.” Tất cả khách thập phương trong phái đoàn tham quan im lặng và ngắm nghiá bức tượng râu dài đó, dường như họ suy tư điều ǵ nhưng không dám nói. Vốn tánh ṭ ṃ thọc mạch bà tám leo lẽo, Chán Phèo buột miệng hỏi anh cận sự nam hướng dẫn viên: “Thế vị râu dài tóc bạc phơ này chắc cũng là một vị thánh tăng , phải không ạ ..?” Anh hướng dẫn viên tỏ vẻ tự đắc v́ h́nh như câu hỏi đă găi trúng đài và nh́n Chán Phèo một cách thương hại: “Bác Hồ không phải là thánh tăng, mà cũng chẳng phải Bồ Tát, Alahán ǵ cả. Nguyên do Bác được thờ chung với Đức Phật Thế Tôn và Ngài Điạ Tạng Vưong Bồ Tát có hai lẽ: “ 1)Bác là vị cha già dân tộc Việt Nam, mặc dù Bác không thuộc đạo nào, ngay cả đạo thờ cha mẹ ông bà kính trên nhường dưới. 2)Bác được ngài Địa Tạng Vưong phong cho làm chủ ngục tầng số 18, lư do đơn giản v́ Bác Hồ ở dưới Địa ngục măi măi, chính v́ thế ngay cả ngài Địa Tạng Vương Bồ Tát lẫn Diêm Vương mới phong cho chức cai tù …….!!!!!!” November 6th 2006 Nguyên Tịnh Bảo Phán
5) Ai “Khổ” hơn Ai ? Một ngày nọ, Chí Phèo buồn t́nh chán đời ḷ ṃ lên một diễn đàn phật pháp online Paltalk nhằm giải toả nỗi buồn vạn kiếp . Vốn dốt đặt cán mai, hắn vừa nằm vưà nghe vừa ngủ, câu chuyện trong diễn đàn có vẻ sôi nổi với đề tài “Quan diểm về Khổ”. Phật Tử A đang tranh luận sôi nổi với Phật Tử B, nhưng khổ nổi hai người này quan diểm và tư tưởng hoàn toàn trái ngược nhau, cả hai đành phải hỏi Phật Tử C, vốn trầm mặc và hiểu biết khá nhiều giáo lư nhà phật đành phải chia xẻ và lên tiếng ư kiến riêng của ḿnh cùng hai phật tử A và B…Sau một hồi kiên nhẫn diễn giăi ư kiến của ḿnh, Phật Tử C cũng không giải quyết được câu chuyện “khổ”,..Phật Tử D vốn ít vốn liếng về phật pháp ngồi ở dưới lầm bầm:” Cả ba điều đúng…” Câu chuyện tưởng đến đây la` chấm dứt…nào ngờ Phật Tử E vốn là người thực tế và it nói phán một câu sắc bén:” Tắt computer đi ngủ mai c̣n cày nữa mấy anh chị”….. Chí Phèo vốn chậm tiêu nghe phật tử E khuyên đi ngủ vội vả giựt dậy điện chớp nhoáng ra khỏi computer, v́ làm quá nhanh nên Chí Phèo làm đồ ly sữa đậu nành vào trong computer làm cháy cái máy cũ ba đời của ông bà hắn để lại…Hắn vừa buồn rầu vừa bứt tóc xuống nhà đi ngủ và làu nhàu trong đầu: “Đúng là Khổ Khổ…” Chuyện có thật 99%, nếu các bạn không tin xin gọi số 1-800-ChíPhèo 6)Làm Sao Bây Giờ - Bi – Trí - Dũng! Tại một làng hẽo lánh nọ, khô cằn sơi đá, khỉ ho c̣ gáy tọa lạc đâu đó tại miền trung xa xôi đất Việt, có một vị thầy đồ tâm đạo ngỗn ngang mờ mịt trước t́nh cảnh ngang ngỗn, lộn xộn tá lả, ḍng đời đăo điên, đất nước lầm than quyết định đem hết cuộc đời c̣n lại của ḿnh để dạy dỗ cho đám trẻ làng vốn chưa bao giờ biết đến thế giới bên ngoài, ngoại trừ ngôi làng nhỏ bé thân thương của chúng. Trong môt giờ học nọ, vị thầy đồ đang thao thao bất tuyệt giảng giải về cái chân lư tâm đắc cuả ông “Ḷng Từ Bi ” Sau khi giảng bài xong, vị thầy đồ đắc ư muốn kiểm tra lại xem đám học tṛ vốn nảy giờ ngồi im thin thít, có hiểu đưọc phần nào bài học không, bèn hỏi một câu: -“Các con thân mến, nếu có trường hợp các con t́nh cờ chứng kiến tận mắt một tên du côn du đăng thân h́nh lực lưỡng đang hành hung đánh đập hung bạo một cô gái ngay trong làng chúng ta, các con phải làm sao…?” Cả lớp im phăng phắc, không một tṛ nào dám giơ tay trả lời. Đợi một hồi lâu, Thầy Đồ quyết định chỉ “Bi”, đứa học tṛ hiền lành đắc ư nhất của thầy với thân h́nh liễu yếu đào tơ, vốn có ḷng nhân ái nhất trong lớp. -Bi rụt rè đứng dậy hai tay nắm chặt bàn, v́ sợ gió bên ngoài thổi quá mạnh : “Thưa thầy, con sẽ núp vào một chỗ kín đáo chờ tên cướp đi mất, sau đó sẽ đem cô gái về nhà tận t́nh cứu chữa, lo lắng thuốc men, và hết ḷng giúp đỡ tiền bạc cho cô ta lo thuốc thang cho tới khi lành bệnh.” Thầy đồ gật gù tỏ ư hài ḷng. Cả lớp bổng trở nên sôi động v́ đă có một bạn anh dũng đứng lên trả lời đúng ư thày, lúc đó “Trí” là một học tṛ vốn nổi tiếng thông minh lanh lẹ nhất với cặp mắt sáng ngời đứng bật dậy thật nhanh: “Thưa thày, con sẽ la lên và chạy thật nhanh ra đầu làng ra báo với lư trưởng và báo động với dân làng tới cứu giúp, có lẽ khoăng 10 phút sau, dân làng sẽ trị tội tên du đăng đó và bắt hắn ra làng xử tội.” Thầy đồ mĩm cười tỏ ư đồng t́nh. Bổng lúc đó cả lớp nghe tiếng đập bàn của “Dũng”, một cậu học tṛ vốn nổi tiếng gan dạ, can trường và khoẻ mạnh nhất lớp đứng phắt lên: “Thưa thày, con sẽ xông vào đập vào tên du côn đó một trận nhừ tữ và cứu cô gái.” Thầy đồ mắt sáng lên biểu lộ “trống vắng” đâu đó ít nhiều sự đồng t́nh, lúc đó thày chợt nh́n thấy Chí Phèo đang mắt lim dim vừa nghe các bạn phát biểu, vừa nh́n ra ngoài cữa sỗ ngắm cảnh vừa nhai nhóp nhép vài hạt đậu phụng. Thầy đồ giận dữ v́ sự không chú ư lơ đăng của Chí Phèo. Thày hét lên: “Này tṛ kia, trả lời ngay câu hỏi vừa rồi…” Chí Phèo vốn thuộc loại ngu dốt bẫm sinh cha cho, mẹ tặng từ thuở lọt ḷng, vội vă nhổ ngay hạt đậu phụng ra miệng và liệng ngay quyễn Kinh Pháp Cú vào gầm bàn run rẫy đứng lên: “Thưa thày, con.. con sẽ kêu anh “Dũng” vào can thiệp ngay lập tức, kêu anh “Trí" đi báo động cho dân làng và nhờ anh “Bi” lo thuốc thang cứu chữa cho cô gái.” Nguyên Tịnh – Alain Bảo Trích Trong Tập Truyện Vi Tiếu Đạo Và Đời của Nguyên Tịnh - Bảo Phán 12/09/2007 Las Vegas, Nevada, USA
Las Vegas ngày 14 tháng 8 năm 2007 Nguyên Tịnh - Bảo Phán
|
Copyright
© 2007 nguyenphucbaophan.com, all rights reserved |