Cuốn theo chiều gió !

Trời Las Vegas vào mùa đông năm nay lạnh một cách quái đăn, bên ngoài kia cữa sổ những cơn gió khô khan sa mạc hú và reo lên suốt thâu đêm, giờ này mà đi đâu tôi cũng phải tống vào người 2-3 chiếc áo, vũ trang đồ ấm từ đầu tới chân bước  mới cảm thấy an toàn xa lộ khi đi ra ngoài. Tôi quyết định ở nhà lục nồi cơm nguội với món ăn quen thuộc Kim Chi trộn ớt thay v́ lái xe đến thưởng thức một tô phở nóng thơm phức dưới Phố Tàu mà tôi đă “thức trọn đêm qua để nhớ thương tô phở này…”

Cũng như thói quen thường lệ vừa ăn vừa check emails, v́ quá nhiều nên đôi khi chỉ thoáng đưa mắt vào những bức điện thư nào có đầu đề quan trọng, một email từ một người bạn có một headline khá quan trọng:”Tin từ Việt Nam, theo tờ báo Thanh Niên trong nước, th́ Trung Quốc đă tuyên bố sát nhập 3 quần đăo Hăi Nam, Trường Sa, và Hoàng Sa thành tĩnh Tam Sa “ sau khi đọc đi đọc lại nhiều lần nội dung của mục này, tôi cũng thấm thiá “nỗi buồn gác trọ” vu vơ dân tộc của ngựi viết trong nước và cảnh tha phương biệt xứ của thân phận người Việt như tôi…Hai cảnh đời, hai khung trời cách biệt nhưng đâu đó lại có chung một suy nghĩ về hiện t́nh đất nước.

Tiện tay tôi forward bức điện thư cho một người bạn có một cái tên rất đẹp Cát Tường cũng là một phật tử thuần thành đọc cho biết, không đầy 10 giây sau đă có hồi âm nguyên văn nữa Việt nữa Tây:” Cát Tường không quan tâm đến những việc vô bổ như vậy, I have more significant stuffs to do more than reading this email…” Tôi mĩm cười chua chát một ḿnh vừa ráng nhai cho hết miếng cơm cuối cùng nhạt nhẽo của t́nh đời  và bước xuống lầu vừa đi vừa lẫm bẫm bài thơ tôi thích nhất của anh Trần Trung Đạo:

NGƯỜI CON GÁI VIỆT NAM TRÊN ĐẠI LỘ SRI AYUTHAYA

Người con gái Việt Nam
Trên đại lộ Sri Ayuthaya, Bangkok
Em đứng đó một ḿnh ôm mặt khóc
Như chợt nhớ ra đây không phải Sài G̣n
Mái tóc thu buồn
Mái tóc héo hon
Bay phơ phất giữa phố phường xa lạ
Mười sáu tuổi kiếp giang hồ chung chạ
Trôi lang thang như những bọt bèo
Đất nước nghèo không giữ nổi chân em
Nên xứ người em làm thân gái khách

Tuổi của em như sao mai mới mọc
Đẹp vô tư như những cánh lan rừng
Tuổi bắt đầu của một mùa xuân
Có hoa bướm tung tăng
Có một chút t́nh yêu nhẹ nhàng thơ mộng
Lẽ ra ngày này em đang ngồi trong lớp học
Học làm người phụ nữ Việt Nam
Học chuyện thêu thùa may vá trông con
Học cả chuyện yêu đương
Đẹp như trăng khi tṛn khi khuyết

Bỗng dưng hôm nay em mất hết
Mất cả tuổi thơ mất cả cuộc đời
Bangkok chiều nay mưa lất phất rơi
Có làm em nhớ Sài G̣n mưa tháng sáu
Nhớ con hẻm vào nhà em
Dường như lúc nào cũng tối
Nhớ mẹ già đôi mắt dơi mù tăm
Nhớ đám em thơ đang đứng mỏi ṃn trông
Tin của chị từ phương nào biền biệt
C̣n ở đấy cả một trời thương tiếc
Như ngàn năm mây trắng vẫn c̣n bay

Nh́n sông Chao Phraya nước đục chiều nay
Có làm em nhớ đến sông Nhà Bè
Nhớ những con lạch nhỏ
Đầy những rong rêu rác rưới
Cống rănh gập ghềnh
Nước vẫn một màu đen nhưng là nước của em
Sẽ không thể nào đen như thế măi

Khi cố bập bẹ vài ba tiếng Thái
Có làm em nhớ thuở lên năm
Ba bảo em đánh vần hai chữ Việt Nam
Em cố gắng năm lần bảy lượt
Nhưng cuối cùng dù sao em nói được
Mẹ thưởng em bằng những chiếc hôn nồng
Ba mỉm cười hy vọng chảy mênh mông
Ánh lửa tương lai đă bắt đầu nhen nhúm
Ánh lửa ngày xưa
Cho ngày mai tươi sáng
Đă tàn đi theo giông băo cuộc đời

Sau những lúc đau thương da thịt ră rời
Em có khóc một ḿnh trong bóng tối
Mỗi giọt lệ sẽ mang màu sám hối
Mỗi lời rên chôn giấu những ăn năn
Tóc thu buồn như những sợi oan khiên
Trói lấy cuộc đời em nghiệt ngă
Về đâu em chiều nay trên đất lạ
Về đâu em mưa gió phủ đầy sông
Người con gái Việt Nam trên đại lộ Sri Ayuthaya
Đang nhắm mắt nh́n đời trôi vô tận

Lịch sử Việt Nam
Vinh nhục thăng trầm bao nhiêu bận
Nhưng chưa bao giờ đen tối hơn hôm nay
Ông cha ta có khi phải xuống biển t́m ngọc trai
Lên non t́m ngà voi trầm hương châu báu
Có những lúc cả gịng sông thấm máu
Có nhiều khi xương trắng gởi rừng sâu
Nhưng chưa một lần trong bốn ngàn năm
Có những cô gái Việt Nam
Phải sang xứ người bán thân nuôi miệng
Tủi nhục nầy không bao giờ rửa sạch
Nỗi đau nầy không phải của riêng em
Mà của mọi người c̣n một chút lương tâm
Và c̣n biết thế nào là quốc nhục

Đêm nay anh viết nốt bài thơ
Dẫu biết chẳng thể nào tới tay em được
Thơ của anh
Tâm sự của một người anh nhu nhược
Giữa muôn vạn khổ đau chỉ biết đứng nh́n
Lơ láo giữa chợ đời
Vết thương nặng trong tim
Anh vẫn ung dung như người khách lạ
Nước Mỹ ấm no làm anh quên tất cả
Quên bảy chục triệu đồng bào đang cảnh lầm than
Quên đám em thơ lưu lạc bốn phương ngàn
Quên cả chính anh với những đau thương thời thơ ấu
Ngày anh đi mang hờn căm nung nấu
Hẹn non sông một sớm sẽ quay về
Đem thanh b́nh gieo rắc vạn trời quê
Đem mạch sống ươm trên từng nắm đất

Giấc mộng ngày xưa
Dù anh không c̣n muốn nhắc
Vẫn lạnh lùng sống lại giữa đêm mơ
Anh đang khóc một ḿnh
Hay đang khóc trong thơ
Không, chỉ hạt bụi vừa rơi vào trong mắt
Hạt bụi đó chính là đời em đă mất.”

Gió bên ngoài về khuya trở nên mạnh hơn, tiếng gió hú như những oan hồn lây lất của những người Việt oan hồn uổng tử trên biển Đông ngày nào đă bỏ xác ch́m dưới đáy biển chỉ v́ hai chữ Tự Do. Tôi sững sờ nh́n bức tượng Quan Thế Âm Bồ Tát dưới nhà mà chợt nhớ vở kịch Lan và Điệp của nhóm phật tử Đạo Tâm do sư đệ dễ thương vui tánh Lữ Nhớ soạn, có 4 câu nam mô như sau:

“Nam Mô Đại Thế Chí

Mỗi Người Mỗi Ư

Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát

Mỗi Người Mỗi Khác..”

Cũng may mắn cho dân tộc ViệtNam, dù xa xôi ngàn trùng vời vợi, Người Việt Hải ngoại đa số đều có những tấm ḷng vàng không khác nhau lắm cùng nghĩ về sự khổ đau của quê hương đất nước và luôn mong muốn vạn sự “cát tường” đến cho tổ quốc, cho 80 triệu đồng bào thân thương đang thiếu ăn thiếu mặc, cơm không đủ no, áo không đủ ấm bên kia Thái B́nh Dương.

Xuân Đất Khách

“Ai có về bên kia đất nước
Thở dùm tôi hơi ấm quê hương
Tôi, con én lạc mùa xuân trước
Vẫn khóc âm thầm nơi viễn phương..”

                                    Trần Trung Đạo

Cuộc đời chúng ta sống không bao lâu, xin đừng để nó “Cuốn Theo Chiều Gió”.

 

Nguyên Tịnh - Bảo Phán

12/06/2007

Thân tặng nhóm Phật Tử Đạo Tâm và anh Trần Trung Đạo.

 

Welcome to Nguyen Phuc Bao Phan Home Page !

 

 

 

Copyright © 2007 nguyenphucbaophan.com, all rights reserved